Tima vay tien nhanh giai ngan trong ngay

Thiên sứ bên dốc cầu

"Có một người đàn bà bán cóc chín đang cần sự giúp đỡ ở cầu Bình Triệu".

Thượng đế vừa dứt lời, tôi thấy một người đàn bà đang bị đuối sức dần khi đẩy một giỏ sắt cóc chín đầy vun lên dốc cầu. Gió thổi như bay người. Tay trái chị nắm tay lái, tay phải gằn chặt vào giỏ trái cây. Cả hai tay đều lấy gồng. Chị đang đói, mồ hôi càng tuôn ướt đẫm mặt và đẫm lưng áo.

Tôi lẫn vào gió, biến thành hai bàn tay gió, phụ đẩy xe cóc chín nặng trĩu đi hết con dốc. Đến được đỉnh cầu, chị vội lên yên xe, đạp đi cho kịp buổi chợ sáng mới nhóm. Thả dốc, chị thở hết ra những nặng nhọc. Trong người, chỉ còn lòng quyết tâm bán đắt cho đến khi chợ tàn.

Tiếp tiếp, người đàn bà chở xoài, người đàn bà chở cà tím, người đàn bà chở khoai lang, chở thơm, chở củ hành... được tôi đẩy lên đến đỉnh cầu. Cầu Bình Triệu nối chợ đầu mối với nội ô, nên nắng trên cầu luôn in bóng liểng xiểng những người phụ nữ chở nông sản bán lẻ. Thi thoảng, tôi còn phụ đẩy những chiếc xe đầy cây sắt gỉ sét của người đàn bà Thanh Hóa mua ve chai...

Tôi là một thiên sứ hay chờ dưới những cây cầu dốc cao...

Thượng đế trước khi sai tôi đi đã phán rằng những người phụ nữ bán nông sản lẻ đã vất vả lắm rồi, lại một mình đuối sức giữa cầu chênh vênh trong khi nắng đang lên chát lát. Những con sóng bất lực sẽ bao phủ đến khi họ tuyệt vọng. Nhiều người đàn bà trên cầu lúc ấy, chỉ thấy một màu đen thui trước dòng xe cộ chật ních và rơi nước mắt cho đời kiếm hạt cơm sao quá trời cực nhọc!

Thành phố bự nên có quá nhiều cây cầu dốc cao. Thành phố là một "đồng ruộng" chen chúc nên có quá nhiều người phụ nữ đi bán lẻ trái cây, rau củ phải nối nhau dắt bộ qua các dốc cầu rất cao.

Tôi phải đi đi lại lại liên tục giữa các cây cầu…

Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 1

Minh họa: HOÀNG ĐẶNG

***

Sáng nay, tôi bay đến cầu Kênh Tẻ, có lẽ là cây cầu có dốc cao thuộc hàng bậc nhất thành phố. Dốc cầu Kênh Tẻ, đôi khi cũng làm cho những đàn bà bán nông sản lẻ thấy thêm chướng ngại như chướng ngại đường đông và thấy buồn như nỗi buồn bán ế.

Chiếc áo carô nâu trắng làm cậu thanh niên sáng sủa hơn. Giữa dòng người qua cầu đông đúc, cậu vẫn ngắm sông như một người rất yêu thiên nhiên. Sông vàng đục mang một làn hơi bình an. Nhưng bình an bỗng như tan mất khi cậu vừa nhìn lướt qua một hình ảnh đang che khuất cậu với dòng sông. Người đàn bà đang dắt bộ đẩy một cần xé bắp và khoai môn lêu nghêu giữa dốc cầu. Một vóc dáng cố sức trong kiệt sức. Cậu bị choáng thất thần như vừa bị một cú đấm vào hốc mặt trong một trận đấu đối kháng Vovinam. Tay ga của chiếc xe "ngọn gươm trong gió" mà cậu đang chạy, chuyển động một cách vô thần, lúc rề rề, lúc tăng tiến...

Tôi theo gió sông vào trong tâm trí của cậu ta.

"Giá như dì đó đạp xe đến cầu muộn hơn hoặc sớm hơn thì đỡ cắn rứt! Giờ cắn rứt quá…".

Buổi sáng ngắm sông trong bình an thiên nhiên biến mất khỏi tâm trí cậu ta một cách đau đớn. Tôi nhìn rõ hai dòng tư tưởng đang đấu tranh trong đấu trường tâm trí của cậu. Cậu bị rơi vào trạng thái không hành động.

"Có nên dừng lại không đây? Xe đông quá, dừng lại quay đầu là ùn xe thêm, và mọi người sẽ la um sùm lên...".

Cậu trấn an mình rồi tiếp tục tăng ga vì dốc cầu Kênh Tẻ cao và dài thượt. Lần đầu tiên cậu qua cầu Kênh Tẻ, không ngờ nó mang hình hài chót vót như vậy. Cái dốc càng cao khiến cậu càng đau. Hình ảnh người đàn bà lê từng bước chân gần như không lực, bơ vơ một mình giữa ngọn dốc thẳng đứng cứ dồn dập gửi đến tâm trí cậu. Những trái bắp và củ khoai môn còn dính đất bùn đang kéo tuột người phụ nữ và chiếc xe xuống dưới đáy dốc…

"Thượng đế ơi, cao quá vậy. Chết rồi. Ngài mang ai đến để đẩy phụ dì ấy lên dốc cầu đi… Nếu không thì con ăn năn lắm. Đó là việc của con nhưng con lại bỏ lơ".

Cậu vừa chạy vừa cầu nguyện. "Có nên dừng xe lại không?" - Câu hỏi cứ găm miết làm cho sự tươi mới đầu ngày của cậu càng rơi vào ngột ngạt. Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại cho đến khi cậu đã sang bên kia dốc cầu và thả dốc trong im ru. Sang dốc cầu đồng nghĩa với việc cậu đã bỏ lơ hoàn toàn người phụ nữ.

Sự phản xạ chậm luôn gây cho cậu những phiền phức. Gió thổi mát theo gia tốc tăng dần nhưng da thịt cậu vẫn nóng hực. Đi xuống hết cầu, hàng cây quấn bụi mịt mù, cậu mới tiếc nuối một ý định vừa nảy ra:

"Sao không dựng xe ở đỉnh dốc cầu rồi chạy xuống, đẩy phụ dì lên rồi lấy xe đi tiếp?".

Cơn đau lại kéo đến dữ dội, như ai đó cố tình bóp vào ngón tay đang bị cương mủ do gai thanh long làm dằm trong thịt. Cơn đau khiến cậu không nghĩ được gì, kể cả việc đợi để nhìn thấy người đàn bà đã lên được dốc cầu Kênh Tẻ. Cậu đến quán cà phê, ngồi chống chọi với cơn đau đang chuyển động trong người. Cậu không thể thưởng thức một buổi sáng hiền lành đã mong đợi cả tối qua.

"Chắc ngày nào dì ấy cũng phải đi mua bắp, khoai môn, dì ấy sẽ đi lên dễ dàng với cái dốc đó, chắc là ổn!".

Ý nghĩ lạc quan này cũng không khiến cậu bớt đau vì sự... vô tâm ngoài ý muốn.

***

"Trong sáng ấy, mình có thể giúp được người phụ nữ ấy nhưng mình lại không giúp, đó cũng là một kiểu gây lỗi"...

Cậu đau đã bốn ngày… Lâu lâu lại đau lên, dù đã ăn năn rất nhiều lần. Thi thoảng lại thêm chút rát như cơn rát vết xước máu ở cẳng chân, lúc cậu bị vấp trên hòn đá núi. Cái dốc cầu Kênh Tẻ đã trở thành dốc cầu ám ảnh, dốc cầu khiến cậu phạm lỗi... không thương người.

Tôi ngắm nhìn cậu mấy bữa nay trong thương cảm vì đó là sự vô tâm ngoài ý muốn. Tôi muốn nhờ ai đó cho cậu thấy người phụ nữ chở bắp và khoai môn đã lên cầu dễ ợt, cho tâm trí cậu được tự do nhưng Thượng đế đã tha thứ cho cậu thanh niên và nói sẽ cho cậu một giấc mơ...

Tối ngày thứ năm, cậu mơ một giấc mơ về dốc cầu

Kênh Tẻ.

Cậu mơ thấy cả một đoàn người phụ nữ đang chở nông sản, màu xanh của rau và màu đỏ trái chín vực lên cả một không gian màu sống động. Những xe cải đang nở hoa vàng trong nắng. Cậu thấy người phụ nữ chở bắp và khoai mì hôm trước cười giòn tan giữa đám đông như không hề thấy sự nhọc nhằn. Cười giòn tan như nụ cười bán đắt. Từng vòng xe, vòng xe lăn thanh tao lên dốc cầu nhẹ hều vì sau xe có những thiên thần đang bay, đôi cánh trắng ngần ra sức quạt để thêm lực đẩy, phụ giúp cho những người phụ nữ. Những thiên sứ mặc áo màu xanh thanh niên, có cả những thiên sứ mặc quân phục...

Cậu tỉnh dậy, cơn đau biến mất. Lòng nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Cậu vội mở đèn bàn và viết ý tưởng cho chương trình tình nguyện "Thiên sứ bên dốc cầu" với mục đích giúp đỡ những người phụ nữ chở nông sản qua các cây cầu có dốc cao...

***

Những dốc cầu cao trong thành phố mấy hôm nay, có thêm các bạn mặc áo đoàn viên, mặc quân phục đứng chờ.

Tôi tạm biệt những người đàn bà bán nông sản lẻ ở những dốc cầu cao vì giờ đã có những thiên sứ trên đất cận kề.

Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 2

Câu chuyện giản dị về một việc làm giản dị nhưng ý nghĩa nhân văn của nó ngân nga trong lòng người đọc, nhờ cách kể có duyên, khi tác giả khéo lồng ghép những yếu tố hư huyễn, lãng mạn vào trong đời sống thực còn không ít lam lũ, cơ cực. Những người đàn bà nông dân đẩy xe ngược dốc, "mồ hôi đẫm mặt và đẫm lưng áo". Những thiên sứ với "những đôi cánh trắng ngần ra sức quạt" để giúp họ qua dốc nhẹ nhàng. Nỗi ân hận, day dứt của chàng trai khi một lần chưa kịp giúp đỡ người phụ nữ. Và hành động "sửa sai" kịp thời của chàng... Thượng đế nhân từ không cần phải sai thiên sứ xuống túc trực bên những cây cầu dốc cao trong thành phố nữa. Bởi giờ đây, làm thay công việc của họ là những thanh niên nam nữ - những con người của trần gian - "mặc quân phục, mặc áo đoàn viên thanh niên".

Tinh thần tương thân tương ái giữa người với người đã thổi vào câu chuyện mưu sinh khó nhọc của Trần Minh Hợp một làn gió tươi tắn, mát dịu.

TRẦN ĐỨC TIẾN

CÁC ĐƠN VỊ ĐỒNG HÀNH


Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 3
Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 4
Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 5
Thiên sứ bên dốc cầu - ảnh 6

>> Xem thêm: 

Vụ dây điện rơi làm chết người: Mẹ già khóc tiễn con trai độc nhất

Chọn Đức Chinh và Tiến Linh là phù hợp

Ngày này năm xưa: Ly kì chiến dịch tìm bắt Saddam Hussein

Loading...
Bình luận của bạn !

Tin đọc nhiều
Cộng đồng
Loading...
Chủ đề xem nhiều