Mỗi ngày tôi chỉ được phép đi chợ với 100.000 đồng, nhưng mẹ chồng vẫn yêu cầu có mâm cơm ngon và cả trái cây tráng miệng.

Vừa về làm dâu, mẹ chồng đã tuyên bố sẽ vẫn là người phụ trách tài chính gia đình như lâu nay vẫn thế, tôi chỉ việc lo chợ búa nấu nướng và làm các việc nhà khác. Nghĩa là trước giờ chồng tôi nộp lương cho mẹ, bà để lại cho mỗi tháng 2 triệu để chi tiêu cá nhân. Nay có tôi về, thích thì tôi nộp lương mẹ giữ, không thì thôi mẹ không ép. Tuy nhiên nếu tôi giữ lại lương mình thì mẹ sẽ không cho chồng tôi tiền tiêu vặt nữa, mà để khoản đấy cho tôi lo.

Lương tôi ba cọc ba đồng, nộp cho mẹ để mẹ chi lại cho ít đồng, hay không nộp mà phải đưa tiền cho chồng tiêu vặt, thì cũng như nhau. Nhưng tôi vẫn chọn giải pháp tự giữ lương của mình, dù sao cũng tự do hơn.

Hàng ngày, mẹ chồng giao cho tôi 100.000 đồng tiền chợ, bảo nhà mình khó khăn, mẹ cần tiết kiệm để sửa nhà khang trang cho các con ở, nên không được tiêu quá, vả lại đàn bà đảm đang có thể lo bữa cơm ngon, đủ chất cho gia đình mà không tốn tiền. Tôi không phải hoang phí gì nhưng quả thật 100.000 đồng thì khó mua bán quá, trong khi mẹ chồng tuy không đòi cao lương mỹ vị nhưng cứ yêu cầu đổi món thường xuyên cho khỏi ngán. Tôi cứ loay hoay mãi đậu phụ, lạc rang, cá nục, cá khô, thịt kho dừa… mãi, nhiều khi cảm thấy bó tay, bế tắc, lượn mấy vòng trong chợ mà chẳng biết mua gì.

Để qua chuyện, nhiều khi tôi tự bỏ tiền túi để mua thứ đắt đỏ hơn một chút, nhưng lần nào mẹ chồng cũng phát hiện. Bà có thâm niên đi chợ mấy chục năm nên tinh mắt kinh khủng. Lần nào bà cũng bóc mẽ và phê bình tôi, bảo tôi lười suy nghĩ, không biết chắt chiu, rằng đừng tưởng tiền từ túi tôi thì bà không xót…

Lại còn chuyện tráng miệng nữa, tiền ít mà luôn phải có khoản này, đến đau cả đầu. Sao mẹ chồng tôi lại cắc cớ như vậy chứ?